Anh nhìn qua làn khói trắng, một Cát Tường xinh
xắn. Anh thích Cát Tường của anh là con bé Chuột Lắt chứ không phải một Cát Tường
nữ diễn viên điện ảnh.
Không gian im lặng,
điếu thuốc muốn hết, Cát Tường rút điếu thuốc ném ra xa:
– Anh chỉ biết hút
thuốc thôi sao? Nói cái gì với em đi chứ!
– Em muốn anh nói
gì? Anh chỉ có thể chia sẻ với em sự khó khăn trong việc lo cho hãng phim, còn
giúp em, anh không biết phải giúp gì nữa.
Cát Tường hờn dỗi:
– Cũng đâu vì thế
mà ngồi bên em, anh hút thuốc hoài. Vậy chúng ta đi về nghen.
Hiếu ôm Cát Tường lại:
– Ba em một muốn em
yêu anh và mẹ anh cũng vậy, nhưng chúng mình đã yêu nhau và là của nhau, hãy
cùng vượt qua sóng gió em nhé.
Cát Tường cảm động
dụi mặt vào ngực người yêu:
– Chúng mình yêu
nhau mãi phải không anh?
– Ừ. Yêu nhau mãi
mãi, tình yêu bất tử như loài hoa bất tử vậy.
Hiếu cúi xuống trên
môi Cát Tường. Hơi thở nóng của cô phả vào mặt anh quyến rũ, anh cúi hôn cô
trong rung cảm đê mê, tình yêu ngọt ngào.
– Anh sẽ nói với
ba, chắc chắn ba sẽ đồng ý cho chúng mình cưới nhau ...
– Nhưng mẹ anh đâu
có đồng ý ...
Cát Tường thở dài.
Có cả cha cô nữa, dưới áp lực của dì Nguyệt, buộc cô rời bỏ Hiếu. Không, cô muốn
cho ba và dì Nguyệt biết cô là của Hiếu và sẽ trọn đời là của anh.
– Hiếu ạ! Có lẽ
chúng mình cần có thời gian để thuyết phục mẹ anh và ba em nữa.
– Ngày nào anh chưa
cưới được em, anh không yên tâm chút nào.
Cát Tường mỉm cười:
– Đám cưới chỉ là một
hình thức, em đã là của anh rồi, “Hiếu Tồ” ạ.
Tiếng “Hiếu Tồ” làm
Hiếu bật cười. Anh siết nhẹ cô hơn nữa vào mình:
– Chuột Lắt! Anh
yêu em.
Môi tìm môi, nụ hôn
như vẫn chưa thỏa mãn hết khao khát của tình yêu. Mắt anh như có ngàn tia lửa dịu
dàng đốt cháy Cát Tường, lửa tình yêu thật dễ chịu, thật mê đắm và thật rung động.
Đêm vào khuya, đến
lúc phải chia tay nhau, bàn tay đan bàn tay sao không nỡ chia tay. Nhưng rồi cuối
cùng cũng phải rời nhau, Hiếu hôn Cát Tường lần chót lưu luyến:
– Em vào nhà ngủ đi!
– Anh về đi, ngủ
ngon nghen anh!
– Bao giờ chúng
mình mới không chia tay ai về nhà nấy, Cát Tường nhỉ? Và bây giờ sáng ngủ dậy,
anh thấy em nằm cạnh anh?
Cát Tường khe khẽ
trêu anh:
– Không lâu đâu
anh. Hãy đợi đi!
Cô buông tay anh
ra, mỉm cười quay đi, Hiếu nhìn theo:
– Mai, anh đón em.
– Dạ.
Cát Tường mở ví
toan lấy chìa khóa mở cửa vào nhà, cánh cửa vụt mở ra.
Cát Tường giật mình
nhìn lên, cô vui mừng vì trông thấy Lập Quân:
– Anh sang hồi nào
vậy? Sao không gọi điện thoại cho em?
– Em vui vì mới
chia tay với Hiếu hay là vui vì thấy anh vậy?
– Hai thứ cho em
vui mừng cả. Anh đừng đi nữa nghen anh. Anh và dì đi rồi, ba buồn thiu, thở dài
than vắn. Còn em, có biết gì đâu mà điều hành, mọi thứ cứ như tê liệt hết.
– Em nhận ra anh
quan trọng sao?
– Em vẫn luôn xem
anh như một người anh để em nương tựa vào.
– Bây giờ em đâu có
cần anh cho em nương tựa, người em cần là Hiếu kìa.
Cát Tường buồn rầu:
– Anh cay đắng với
em chi vậy? Việc em yêu anh Hiếu đã khiến anh thay đổi thành con người ác độc
sao? Thúy Hòa vẫn mong anh quan tâm đến chị ấy.
Lập Quân lạnh lùng:
– Em đừng nhắc đến
cô ta! Anh không bao giờ yêu cô ta cả. Giữa anh và cô ta là một sự trao đổi
sòng phẳng, giống như anh “ăn bánh trả tiền” vậy.
– Cách nói của anh
xem ra tàn nhẫn quá, anh Quân.
– Tàn nhẫn bằng em
không? Hay độc ác bằng Hiếu không? Anh ta chiếm đoạt em lúc em và anh yêu nhau,
anh cứ ngỡ thời gian giúp em quên, nhưng rồi anh ta trở về. Anh giống như người
trồng cây, nhưng khi muốn hái trái lại bị người khác tước đoạt. Anh biết em sẽ
không bao giờ đến với anh nữa, vì mối quan hệ của anh và Thúy Hòa. Anh cũng chẳng
mơ mộng gì chuyện em có cần anh nữa hay không. Nhưng suy cho cùng, anh không bỏ
được hãng phim, nên anh trở về, vậy thôi.
Cát Tường đặt tay
lên vai Lập Quân:
– Anh trở về vì bất
kỳ lý do nào thì em và ba cũng mừng rồi.
– Cám ơn.
Lập Quân bỏ đi lên
lầu, Cát Tường nhìn theo. Dù sao sự trở về của Lập Quân vẫn cho cô sự an tâm,
hơn là anh ra đi để cho mọi thứ rối bung lên.
– Em nghĩ như thế
nào, trả lời anh đi chứ Ngọc Bích.
Ngọc Bích cúi đầu
suy nghĩ. Nói chung là kịch bản phim khá, cô cũng muốn thử sức, biết đâu rồi cô
cũng sẽ đạt danh vọng như Cát Tường đang có.
Đánh được tâm lý của
Ngọc Bích, Lập Quân vờ tha thiết:
– Anh thấy em có khả
năng, nên muốn giúp đỡ và đào tạo em thay thế Cát Tường. Nay mai, cô ấy lấy Hiếu,
tất nhiên dù muốn hay không cũng mất một lượng “fan” ái mộ. Anh từng đưa Cát Tường
lên đỉnh cao, cho nên bây giờ anh cũng muốn đưa em lên đỉnh cao. Không phải ai
muốn cũng được đâu, chẳng qua là anh thấy em diễn xuất tốt.
Ngọc Bích xiêu lòng
ngay. Cô nhìn Lập Quân với vẻ biết ơn. Tuy anh là người bay bướm và mang tiếng
sở khanh, những anh là người có tài. Thật ra, tại có quá nhiều cô gái bao quanh
quá, trái tim anh ta hẳn phải có sự lựa chọn.
Cô gật đầu:
– Anh cho em về nhà
đọc kịch bản ít hôm nữa nhé.
Lập Quân vui vẻ:
– Được, em cứ đọc
và nghiên cứu đi, anh chờ được mà.
Vẫy phục vụ gọi
mang thêm nước uống ra, Lập Quân ngả người ra sau, mỉm cười:
– Anh tin chắc em sẽ
vượt qua, anh và anh Quý Hải không lăng-xê thì thôi, đã lăng-xê rồi thì nhất định
phải thành công.
– Ai cũng bảo anh
là bay bướm, sở khanh. Thật ra, anh chỉ yêu có một mình Cát Tường, cũng mấy năm
chứ ít sao. Anh thật lòng đưa cô ấy lên đỉnh cao danh vọng. Bây giờ có tình yêu
rồi, cô ấy không tha thiết chuyện đóng phim nữa. Đời cũng có cái bạc như vậy, học
trò phụ ông thầy là điều không phải không xảy ra.
Không hiểu sao nhìn
gương mặt buồn buồn của Lập Quân, Ngọc Bích thấy mủi lòng. Cô đặt tay mình lên
tay Quân:
– Anh Quân đừng buồn!
Ở đời, đâu phải ai cũng vậy.
– Ờ. Nhưng là ông
thầy thì cứ đào tạo người phải không em? Tin đi, anh tin tưởng em sẽ hơn Cát Tường.
Anh có cặp mắt nhìn người không sai đâu.
Nước uống được mang
ra, Lập Quân rót vào ly cho Ngọc Bích:
– Em về nhà đọc kịch
bản, rồi liên lạc với anh trong một tuần lễ thôi nhé!
– Dạ.
Từ giã Lập Quân ra
về, Ngọc Bích hớn hở. Đâu phải muốn tìm một người nâng đỡ mình là dễ đâu. Một
bóng người chận trước mặt Ngọc Bích làm cô giật mình, rồi cười vui vẻ:
– Thúy Hòa! Khỏe rồi
sao?
Thúy Hòa mai mỉa:
– Dạo này chị được
anh Quân chiếu cố dữ quá nhỉ?
Ngọc Bích cười:
– Anh Quân mời đóng
phim. Lúc này phim Việt Nam có khán giả rồi. Thúy Hòa đi đâu vậy?
Đôi mắt Thúy Hòa
soi mói nhìn lên người Ngọc Bích:
– Có thật là Ngọc
Bích đóng phim hay là Ngọc Bích thích anh Quân?
Ngọc Bích đỏ mặt:
– Đóng phim thật
mà, kịch bản đây nè. Thôi, Ngọc Bích đi đây.
Thúy Hòa nhìn theo
tóe lửa. Cô đi vào chỗ Lập Quân và kéo ghế ngồi. Lập Quân cau mày:
– Có chuyện gì vậy?
– Anh thật tàn nhẫn,
mang em vào bệnh viện rồi không thấy anh lui tới nữa.
Lập Quân lạnh nhạt:
– Anh không muốn
dây dưa với người quá phiền phức như em. Hơn nữa, anh nói rõ rồi, anh không yêu
em. Nếu anh tiếp tục nữa chỉ là lợi dụng em.
– Anh bắt đầu tán tỉnh
Ngọc Bích rồi, phải không?
– Cô ấy chưa chồng,
còn anh chưa vợ, anh có quyền. Cũng có thể là anh sẽ yêu cô ấy và cưới cô ấy
làm vợ.
Thúy Hòa lịm người
nhìn Lập Quân. Anh ta thật tàn nhẫn, phải làm cho cô đau đớn mới thôi.
Lập Quân đứng lên:
– Anh có việc phải
đi, chào em. Sau này đừng xuất hiện trước mặt anh. Anh không thích nhìn thấy
em. Thấy em là anh trai của em, anh ta cướp tình của anh, cho nên đừng dại dột
yêu anh, vì anh sẽ làm cho em đau khổ đó.
Lập Quân bỏ đi.
Thúy Hòa ngồi chết lặng. Quả thật, một chút tình nghĩa cũng không. Thúy Hòa mím
chặt đôi môi mình lại. Cô không thể dữ dằn vì như thế Lập Quân sẽ chán cô hơn nữa.
Làm sao để anh quay về với cô? Làm sao?
Những câu hỏi “Làm
sao” quay quắt cả tâm hồn Thúy Hòa.
Hiếu ngồi xuống trước
mặt ông Hiển, ông vui vẻ nhìn con trai:
– Con muốn nói chuyện
với ba, chuyện con và Cát Tường, phải không?
– Dạ. Con muốn cưới
Cát Tường, ba ạ.
– Mẹ con nhất định
phản đối chứ gì.
– Dạ. Xin ba giúp
con.
– Dĩ nhiên là ba sẽ
giúp con. Ba sẽ thuyết phục mẹ con, nhưng còn bên ông Bằng nữa kìa.
Hiếu thở dài:
– Con và Cát Tường
quyết định đi đăng ký kết hôn rồi, làm một tiệc cưới đơn giản thôi. Yêu một người
sao có quá nhiều ngăn trở khó khăn vậy hả ba? Cát Tường nói với con là cậu Bằng
đồng ý cho kết hôn, song phải là sang năm, sau khi bộ phim “Biển tình” kết thúc.
– Đó cũng là một
cách cậu Bằng muốn kéo dài thời gian khi không bằng lòng con. Nhưng ba tin con
và Cát Tường đợi được. Bền trí và kiên nhẫn, con sẽ thành công.
Hiếu cảm động:
– Cám ơn ba đã ủng
hộ con và cho con lời khuyên vàng ngọc.
– Hôm nay, con
không đi làm sao?
– Dạ, con làm ca tối.
Hiếu xem đồng hồ,
anh đứng lên:
– Con có hẹn với
Cát Tường rồi đi làm luôn. Ba nói mẹ khỏi chờ cơm con.
– Ba biết rồi, con
cũng nên để mắt tới em gái con một chút. Dạo này nó đi suốt, ít khi ở nhà.
– Dạ.
Hiếu đi thay quần
áo. Anh đến chỗ hẹn đã thấy Cát Tường ngồi đợi. Hiếu sà xuống bên cạnh cô, âu yếm:
– Em đợi anh có lâu
không?
– Không! Em cũng vừa
đến. Anh uống nước ngọt nghen!
– Thôi, để anh gọi
trà Lipton. Một lát, bảy giờ anh vào ca, anh vừa nói chuyện tụi mình với ba.
Cát Tường lo lắng:
– Sao hả anh?
♫ Tìm nhac mp3 ♫